Nếu có một điều mà dân Triathlon đam mê cuồng nhiệt không kém gì việc tập luyện, thì đó chính là tranh luận. Từ việc cạo lông chân hay để tự nhiên, cho đến việc nên về đích bùng nổ hay chạy tà tà tận hưởng. Nếu bạn đứng hóng chuyện ở bất kỳ túp lều uống bia nào sau giải đua. Bạn sẽ nghe thấy những màn khẩu chiến quyết liệt đến từng giây, từng watt công suất, từng gram trọng lượng.

Với tinh thần tranh luận lành mạnh, chúng tôi đã yêu cầu các biên tập viên của tạp chí Triathlete chọn phe và bảo vệ quan điểm trong vòng 20 giây. Bạn sẽ là người phân định thắng thua!

1. Cạo Lông Chân Hay Để Tự Nhiên?

Phe Cạo Lông Chân (Eric Engel)Phe Để Tự Nhiên (Chris Foster)
Tính khí động học: Chân láng mịn giảm lực cản gió và nước, giúp đạp và bơi nhanh hơn. Vài chục giây tiết kiệm được ở giải IRONMAN là cực kỳ quý giá.Không có bằng chứng: Từng là cựu VĐV chuyên nghiệp kiếm sống bằng tốc độ, tôi chưa thấy bằng chứng nào cho việc cạo lông chân giúp tôi kiếm thêm được một đồng.
Tiện lợi hậu cần: Cạo lông giúp việc xỏ wetsuit, gỡ decal dán, mặc quần bó hay bó bắp chân trơn tru như bôi mỡ. Quá trình chuyển tiếp (Transition) sẽ nhanh hơn hẳn.Tốn thời gian: Lịch tập bơi, đạp, chạy, ép dẻo, phục hồi đã ngốn sạch quỹ thời gian. Tôi không rảnh để thêm thủ tục cạo lông vào lịch trình.
Thẩm mỹ và Cảm giác: Đôi chân nhẵn nhụi nhìn rất ngầu. Massage sau giải đua cũng êm ái hơn cho cả bạn và người xoa bóp. Trông đẹp hơn thì bạn sẽ đua máu hơn. Đó là khoa học!Niềm tự hào nguyên thủy: Việc để nguyên đôi chân đầy lông lá tham gia giải đấu, trông có vẻ cùi bắp nhưng lại vượt mặt những kẻ bóng bẩy khác đem lại cảm giác cực kỳ thỏa mãn.
admin cũng là fan của cạo lông chân 😀

2. Cái Nào Khó Hơn: Tập IRONMAN Hay Tập Lấy PR (Kỷ lục cá nhân) Marathon?

IRONMAN Khó Hơn (Alison Freeman)PR Marathon Khó Hơn (Tim Heming)
Mức độ đau đớn: Đua Marathon có thể đau đớn hơn, nhưng TẬP luyện cho IRONMAN thì khắc nghiệt hơn gấp bội.Mức độ cực đoan: Tập lấy PR Marathon y hệt tập IRONMAN, chỉ khác là bạn phải vứt bỏ mọi bài tập nhẹ nhàng thư giãn.
Sự cạn kiệt năng lượng và tinh thần: Chạy 32km ở Pace Marathon rất kinh khủng. Nhưng chạy 2,5 tiếng vào ngày cuối tuần sau khi đã cày mười mấy tiếng thể lực trong tuần còn đáng sợ hơn. Đừng quên bạn phải chạy bài này chưa đầy 18 tiếng sau khi vừa đạp xe 160km.Không có sự chần chừ: Không có những buổi bơi lội ngắm cảnh. Không có những buổi đạp xe la cà quán cà phê. Bạn phải chạy 8 tổ 800m trên track, hoặc chạy nhồi 100-160km mỗi tuần.
Khối lượng tập: Sự mệt mỏi của IRONMAN là sự mệt mỏi tàn phá trí não. Mọi VĐV IRONMAN trong giai đoạn đỉnh điểm đều từng bị suy giảm IQ tạm thời. Tập Marathon không bao giờ bào mòn bạn đến mức đó.Rủi ro chấn thương: Môn nào trong Triathlon dễ chấn thương nhất? Chạy bộ. Marathon có mấy môn? Chỉ một môn chạy bộ. Bạn không bao giờ có thời gian để nghỉ ngơi.

3. Bay Khỏi Xe (Flying Dismount) Hay Dừng Hẳn Rồi Rút Giày?

Dừng Hẳn Mới Rút Giày (Alison Freeman)Bay Khỏi Xe Tốc Độ Cao (Chris Foster)
Rủi ro quá lớn: Hơn 10 năm trước, tôi từng thấy một VĐV chuyên nghiệp lao ầm ầm vào khu T2 (chuyển tiếp đạp sang chạy). Anh ta tung người nhảy khỏi xe, vấp ngã vô cớ và đập cằm xuống đất, máu me be bét.Tránh kẹt xe: Việc dừng hẳn xe rồi lạch cạch tháo giày ở vạch xuống xe (Dismount line) gây ùn tắc kinh hoàng và trơn trượt.
Không đáng đánh đổi: Vài giây tiết kiệm được ở khu T2 hoàn toàn không xứng đáng với nguy cơ ngã sấp mặt. Giờ đây, thấy Pro nào thong thả dừng lại rút giày, tôi đều cảm thấy vô cùng đồng cảm.Kỹ thuật là trên hết: Nếu có giày đạp xe chuyên dụng và tập luyện thuần thục, cú nhảy “flying dismount” thực ra rất an toàn. Chìa khóa là: Nghĩ trước, giảm tốc và tập luyện hàng nghìn lần. Tuyệt đối không thử nếu chưa từng tập.
VĐV nhảy khỏi xe khi chuẩn bị tới vạch bước vào khu T2

4. Trisuit Trắng: Mặc Hay Không?

Ủng Hộ Đồ Trắng (Tim Heming)Tẩy Chay Đồ Trắng (Susan Lacke)
Phản xạ nhiệt: Màu trắng phản xạ ánh nắng mặt trời cực tốt. Triathlete là những kẻ sẵn sàng đội chiếc nón khí động học kỳ dị, mang bó calf, hay mua những con ốc gốm sứ (ceramic screws) để giảm 0.5 gram trọng lượng. Vậy tại sao lại sợ mặc đồ trắng bị chê cười?Quá phản cảm: Đồ trắng bó sát khiến mọi vị trí nhạy cảm phơi bày lồ lộ trước bàn dân thiên hạ (hãy nhớ lại bộ đồ của Kristian Blummenfelt ở Olympic Tokyo).
Tối ưu thành tích: Giữa việc mặc đồ trắng để mát hơn và việc lo sợ trông ngớ ngẩn, những kẻ cuồng “marginal gains” (lợi thế nhỏ bé) chắc chắn phải chọn màu trắng.Dấu vết kinh hoàng: Áo trắng còn là tấm toan phơi bày những vết máu rỉ từ núm vú, gel năng lượng chảy nhão, hay những vết tích nhạy cảm không thể gọi tên. Chúng ta có loại vải Coldblack tối màu mà vẫn mát. Hãy dẹp đồ trắng đi!
Kristian Blummenfelt vô địch Olympic Tokyo 2020

5. Về Đích Bùng Nổ Hay Tà Tà Tận Hưởng?

Chạy Tà Tà Tận Hưởng (Travis Mundell)Thể Hiện Sự Tôn Trọng Bằng Cú Rút (Brittany Vermeer)
Bớt ảo tưởng: Trừ khi bạn là VĐV điền kinh như Noah Lyles, những cú nước rút cuối giải IRONMAN trông rất thảm hại. Mọi người đều đã xem tốc độ lẹt đẹt của bạn trên ứng dụng suốt cả quãng đường. Việc cố bung sức 100m cuối trông rất buồn cười.Đã tận hưởng đủ rồi: Bạn đã có tới 226km (và khoảng 13 tiếng đồng hồ) để tận hưởng cuộc đua. Như thế chưa đủ sao?
Nguy cơ chấn thương: Cơ thể bạn đã nát bươm sau hàng chục tiếng đồng hồ. Việc cố rướn bứt tốc ở vạch đích rất dễ gây đứt dây chằng. Hãy bước chậm lại, đập tay với khán giả và lưu giữ kỷ niệm đẹp, vì chắc gì bạn đã sớm đua lại IRONMAN. 😂Cháy hết mình: Thể thao là vượt qua giới hạn. Việc rút đích là minh chứng cho việc bạn vắt kiệt từng giọt năng lượng cuối cùng trên đường đua. Đừng nhảy múa hay nhào lộn để rồi bong gân và thành trò cười. Hãy tôn trọng thảm đỏ bằng một cú rút đích dũng mãnh!

6. Có Nên Đăng Mọi Buổi Tập Lên Mạng Xã Hội?

Đăng Tất Cả Mọi Thứ (Abby Levene)Im Lặng Là Vàng (Travis Mundell)
Động lực cộng đồng: Thể thao sức bền rất cô đơn. Việc thấy người khác cày ải trên Strava chính là động lực để tôi xỏ giày ra đường.Bạn không phải trung tâm vũ trụ: Những buổi tập vã mồ hôi có thể là điểm sáng trong ngày của bạn, nhưng nó chỉ là những thông tin rác nhạt nhẽo trên newsfeed của người khác.
Phá bỏ ảo tưởng: Đừng chỉ đăng những bài tập khủng. Nó tạo ra sự độc hại và bẫy so sánh. Hãy đăng cả những buổi đi bộ dắt chó. Nếu ai đó thấy phiền, họ có quyền dùng nút Mute (Tắt thông báo).Tạo sự bí ẩn: Hãy học Jan Frodeno (huyền thoại IRONMAN). Anh ấy hiếm khi khoe chỉ số tập luyện. Sự bí ẩn đó khiến đối thủ tò mò và e sợ. Hãy giấu bài, mọi thứ sẽ thú vị hơn rất nhiều.
Hayden Wilde và Alex Yee tranh đua tại Olympic

7. Chức Vô Địch Nào Vĩ Đại Hơn: Olympic Hay IRONMAN?

Phe IRONMAN (Susan Lacke)Phe Olympic (Jordan Blanco)
Biểu tượng cao quý: Khi ai đó biết bạn chơi Triathlon, 90% họ sẽ hỏi: “Bạn có đua cái giải ở Hawaii không?”. Giải Vô địch Thế giới IRONMAN ở Kona đã trở thành định nghĩa của môn thể thao này.Hào quang 4 năm: Olympic 4 năm mới có một lần. Bạn chỉ có một cơ hội duy nhất để tỏa sáng. Trong khi đó, IRONMAN năm nào cũng tổ chức, hỏng năm nay thì năm sau làm lại.
Sự phổ biến: Phần lớn người ngoài thậm chí không biết Triathlon là môn thi đấu Olympic cho đến khi báo chí rần rần vụ bơi ở dòng sông Seine bốc mùi ở Paris 2024.Áp lực sinh tử: Đua Olympic là một cuộc chạy đua nước rút, sai một li đi một dặm. Trong khi IRONMAN là cuộc thi phân phối sức dài hơi. HCV Olympic trên sân khấu toàn cầu là lời khẳng định đẳng cấp cao nhất của một VĐV.

Còn bạn có những quan điểm cá nhân gì, xin mời bình luận! 😀

-Nguồn bài viết từ Susan Lacke trên TriMag-

About Trần Đình Minh Anh

HLV IRONMAN, VĐV Ultra Triathlon, Tác giả sách

View all posts by Trần Đình Minh Anh

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *