Trong thể thao sức bền, DNF (Did Not Finish – Không hoàn thành cuộc đua) là trải nghiệm cay đắng nhất. Không có huy chương, không có ảnh ăn mừng, mọi nỗ lực tập luyện dường như đổ sông đổ biển.
Nhưng đôi khi, một chữ DNF lại mang đến bài học đắt giá về sự kiên cường và cách chúng ta định vị bản thân. Chúng ta cùng lắng nghe câu chuyện từ ba triathlete:
- Danielle Hirt: VĐV phong trào, HLV sức bền.
- Elliot Bach: VĐV chuyên nghiệp, chủ câu lạc bộ Next Gen Racing.
- Frederic “Freddy” Funk: VĐV chuyên nghiệp người Đức.

*PV: Hãy kể lại câu chuyện DNF gần đây nhất của các bạn.
Danielle Hirt (DH): Tôi bơi cực tệ tại giải IRONMAN 70.3 Musselman. Gió to, sóng lớn và không được mặc wetsuit. Tôi xuất thân là người chạy bộ nên hoàn toàn bị ngợp. Bơi được 400 mét, tôi bắt đầu nôn mửa liên tục. Nôn nao, mất phương hướng và kiệt sức. Tôi nhìn đồng hồ, đã 30 phút trôi qua mà chưa bơi được bao xa. Tôi tự hỏi: “Mình đang làm cái quái gì ở đây vậy?” và quyết định dừng lại.
Elliot Bach (EB): Chuỗi DNF của tôi bắt đầu sau khi bị một chiếc xe tải đâm vào năm 2023. Gãy xương đòn, thủng phổi, gãy sườn, rách dây chằng. Bác sĩ bảo tôi khó lòng chơi triathlon lại được. Tôi phớt lờ và trở lại thi đấu quá sớm. Hậu quả là tôi bị gãy xương bàn chân và gãy tiếp xương đòn trong một tai nạn khác. Gần đây nhất tại IRONMAN Texas, cơ thể tôi sập nguồn lúc chạy bộ. Nhịp tim vọt lên đỉnh điểm, chóng mặt và ngất xỉu. Đội y tế phải lôi tôi ra ngoài.
Freddy Funk (FF): Lần DNF của tôi tại IRONMAN New Zealand lại mang tính chiến thuật. Tôi đang cố giành vé đi World Championship (Kona) sau chấn thương cùi chỏ. Tôi bơi và đạp rất tốt. Nhưng đến lúc chạy, tôi nhận ra mình không thể lọt top lấy vé. Tôi có thể cố lết về đích trong top 10, nhưng điều đó đổi lại sự bào mòn thể lực khủng khiếp. Là dân chuyên nghiệp, tôi phải nghĩ cho đường dài. Dù rất dằn vặt, tôi vẫn quyết định dừng bước.
*PV: Cảm xúc của các bạn sau khi bỏ cuộc là gì?
DH: Mọi thứ vẫn ổn cho đến khi tôi ngồi lên thuyền cứu hộ. Tôi khóc nấc lên và nôn khan. Tôi thấy mình như một kẻ thất bại. Cạnh tôi là một chị gái lớn tuổi cũng đang khóc. Chị ấy bảo: “Chị đua giải này 10 lần rồi và đây là lần đầu chị DNF. Nước hôm nay quá tệ.” Câu nói đó giải tỏa mọi thứ. Hóa ra tôi không tệ, chỉ là điều kiện thời tiết quá khắc nghiệt.
EB: Tôi thì cực kỳ tức giận. Sau giải Texas, tôi bực bội vì muốn đua tiếp nhưng cơ thể lại đình công. Chúng ta đổ quá nhiều mồ hôi và tiền bạc vào giải đua, nên cảm giác thất vọng là tận cùng.
FF: Có nhiều kiểu đua tệ. Có lúc bạn tập rất sung nhưng ra race lại sập nguồn không hiểu lý do. Có lúc do xui xẻo (hư xe, bệnh tật). Nhưng với tôi ở New Zealand, đó là sự lựa chọn. Dù buồn, nhưng tận sâu bên trong tôi biết mình đã quyết định đúng.

*PV: Các bạn có nghĩ mình nợ người hâm mộ một lời giải thích trên mạng xã hội không?
DH: Hồi làm văn phòng, tôi hay bảo đồng nghiệp: “Bạn chẳng nợ ai điều gì cả”. Những người yêu thương sẽ hiểu, những kẻ tò mò thì không đáng bận tâm. Tôi chia sẻ DNF lên mạng không phải để thanh minh, mà để mang lại bài học cho học viên của mình.
EB: Chúng ta hay ảo tưởng mọi người đang soi mói mình. Thật ra ai cũng bận rộn với cuộc sống của họ. Đường đua của tôi đầy rẫy chấn thương và DNF, nhưng tôi vẫn yêu triathlon. Một giải đua tốt hay xấu không định nghĩa con người tôi.
FF: Tôi chia sẻ mọi thứ trên Strava và Instagram. Công khai cả ngày đua thăng hoa lẫn ngày đua chạm đáy. Điều đó giúp tôi chân thật hơn. VĐV chuyên nghiệp thì cũng là con người, cũng có ngày đua như hạch.
*PV: Bạn vượt qua định kiến kẻ bỏ cuộc như thế nào?
DH: Tôi học cách gạt bỏ định kiến. Đây là cuộc đua của tôi. Nếu tôi thấy dừng lại là đúng, thì nó là đúng. Tiền của tôi, sức khỏe của tôi, ai nói gì mặc kệ.
EB: Việc DNF nhiều lần khiến việc bỏ cuộc dễ dàng hơn. Nhưng nó cũng giúp ta dễ chấp nhận sự thật hơn. Tôi bỏ cuộc hôm thứ Bảy, đến sáng thứ Hai tôi đã lên kế hoạch cho giải tiếp theo.
FF: Với VĐV phong trào, mục tiêu tối thượng là vạch đích. Nhiều người chỉ trích tôi thiếu tôn trọng cuộc đua ở New Zealand. Nhưng tôi tin quyết định rút lui là để chuẩn bị cho một mục tiêu lớn hơn trong dài hạn.
*PV: Lời khuyên của bạn cho những ai vừa nếm mùi DNF lần đầu?
DH: Cứ khóc đi nếu muốn. Cho bản thân 24 giờ để buồn bã, nhưng đừng chìm đắm mãi trong đó. DNF không chứng minh bạn dở tệ. Nó chứng minh bạn dám thử thách bản thân với những điều khắc nghiệt.
EB: Đừng để một giải đua viết lại định danh của bạn. Thể lực bạn vẫn còn đó, bạn bè vẫn ủng hộ bạn.
FF: Vạch đích là thứ ai cũng khao khát, nhưng nó không phải là tất cả. Dừng lại hôm nay để bạn có cơ hội quay lại vạch xuất phát mạnh mẽ hơn vào ngày mai.
Chia sẻ từ Cốt Trần Đình Minh Anh
Tui trải qua rất nhiều cuộc thi ba môn phối hợp và ultra triathlon. Tổng cộng theo cự ly IRONMAN đã hơn hai mươi cái. 10 half. 5 full. 3 ultra (x2, x5, x10).
Trộm vía chưa DNF lần nào. Dù gặp rất nhiều biến cố. Vì trong các cuộc thi đường dài như vậy. Biến số rất nhiều. Từ chủ quan (do cơ thể mình) cho tới khách quan (thời tiết xấu). Các bạn phải sẵn sàng tâm lý và chuẩn bị đối mặt với chúng.
Chúc các bạn thành công và gặp nhiều may mắn trên đường đua!
-Nguồn: tác giả Sarah Wassner Flynn trên TriMag-
